The way home – Rơi nước mắt trước câu chuyện xúc động về tình bà cháu

Với lối kể chuyện quá dung dị không có nhiều nút thắt, mở nhưng The way home vẫn tạo nên sự kinh ngạc khi có số lượng người xem ngang tầm với các bom tấn hành động Hollywood kịch tính hay những bộ phim tình cảm lãng mạn. Mối quan hệ giữa cậu bé và bà ngoại câm trong bối cảnh yên bình của vùng quê Jeetongma là câu chuyện quen thuộc mà chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp trong cuộc sống, tuy vậy không ít tín đồ điện ảnh đã phải rơi nước mắt khi dõi theo.

Sang Woo – cậu bé con đã quá quen với cuộc sống nhộn nhịp, hiện đại của chốn thành thị, được nuông chiều và làm tất cả những gì mình thích. Thế nhưng, sau khi hạnh phúc gia đình tan vỡ, mẹ thất nghiệp lại đương đầu với cảnh nợ nần chồng chất, cậu bị buộc phải về sống chung với bà ngoại ở một vùng quê xa xôi, hẻo lánh, lạc hậu. Căn nhà lụp xụp, thiếu tiện nghi ấy là cơn sốc nặng đối với Sang Woo.

Thói chảnh chọe của trẻ con thành phố đã khiến Sang Woo hỗn xược và coi thường bà ngoại. Cậu không cho bà động vào người vì sợ bẩn, thậm chí còn gọi bà với biệt danh bà già ngốc nghếch, đần độn. Sang Woo ăn đồ từ thành thị mang về thay vì những món bà nấu hàng ngày và liên tục bày ra những trò nghịch ngợm tai quái để chọc phá người bà lớn tuổi. Bỏ qua tất cả những ngỗ nghịch ấy, bà ngoại bị câm phải ra hiệu bằng cử chỉ nhưng luôn thể hiện tình yêu thương đong đầy dành cho cháu. Hàng ngày bà vẫn đi gánh nước, nấu cơm, giặt đồ, may vá bằng đôi tay thô ráp run rẩy, bằng đôi lưng còng in hằn những tảo tần, vất vả. Dù chẳng có bất cứ câu thoại nào nhưng bà vẫn khiến khán giả xúc động đến nghẹn ngào.

Tình yêu thương thầm lặng của bà cuối cùng đã cảm hóa được sự ích kỉ của đứa trẻ. Sang Woo biết rơi nước mắt khi thấy bà vất vả kiếm tiền để sắm cho cậu đôi giày mới, mỉm cười khi cầm con robot bị hỏng được bà dán chằng chịt bằng nhiều lớp keo, biết chăm sóc khi bà ốm và phụ giúp bà việc nhà.

Hình ảnh đẹp nhất trong phim có lẽ là những khoảnh khắc Sang Woo ngồi bên cạnh chỉ cho bà từng dòng chữ viết đơn giản như “bà ốm”, “bà thương cháu lắm”. Tất cả thể hiện sự biết ơn và yêu thương đầy non nớt nhưng hết sức dạt dào. Thế nhưng chỉ vừa kịp nhận ra những hành động không tốt của mình thì cũng là lúc Sang Woo phải rời vùng quê ấy để theo mẹ trở về thành phố, bỏ lại người bà tiếp tục cô đơn, lặng lẽ. Xót xa hơn cả là khi Sang Woo không đủ can đảm để vẫy tay chào tạm biệt và phải đến lúc xe lăn bánh mới vội vàng ngoái đầu trông theo bóng người bà đang khuất xa dần trên con đường ngoằn ngoèo đầy sỏi đá.

The Way Home mang đến những thước phim tình cảm gia đình vô cùng xúc động, nơi đó có cả tình yêu thầm lặng của người bà, tình yêu thơ ngây của đứa cháu nhỏ. Xem phim, khán giả còn được thưởng thức những khung cảnh miền quê nghèo khó nhưng yên bình, tuyệt đẹp, ấm áp và đầy ắp tình người với các góc quay đầy nghệ thuật.

Rate this post

banner-dn-cosmetics

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*