Tiếng Anh là chuyện nhỏ – Xúc động với câu chuyện nô lệ tình dục thời chiến

Tiếng Anh là chuyện nhỏ – I can speak là bộ phim hài mới nhất của điện ảnh Hàn Quốc với nhiều tình huống vui tươi, thú vị, đồng thời cũng lấy đi của khán giả không ít nước mắt. Bộ phim truyền tải một thông điệp lớn về lịch sử, chính trị: Chiến tranh đã lùi xa nhưng nỗi đau, hậu quả của nó vẫn tồn tại dai dẳng đến ngày nay, để lại hệ lụy trong cuộc đời nhiều người.

Động lực để cụ bà 70 tuổi quyết tâm học Anh văn

I can speak gây ấn tượng cho khán giả xem phim ngay ở phân cảnh mở màn. Giữa đêm mưa to gió lớn, một người đang kéo lê chiếc búa tạ trong con hẻm nhỏ, một người khác trùm áo mưa kín bưng đứng từ đằng xa lặng lẽ quan sát và chụp ảnh. Không gian u ám tưởng như là khởi đầu của một vụ án thảm sát trong bộ phim kinh dị.

Thế nhưng tất cả sẽ phá lên cười khi nhận ra nhân vật ấy chỉ là cụ bà lớn tuổi Ok-Boon đang đi thu thập chứng cứ về hành động không đúng đắn của những người dân xung quanh nhằm bảo vệ khu chợ mình đang sinh sống. Tuy nhiên, chẳng ai đồng tình với những lời góp ý của bà cụ, họ cho rằng đó là sự tọc mạch, bao đồng, lắm lời, phiền phức. Ok-Boon sống đơn độc, không con cháu, suốt hơn 20 năm bà gắn bó với khu chợ nghèo này và trở thành nỗi khiếp sợ cho nhiều người vì bản tính bá đạo của mình. Chẳng những khó tính và thích săm soi người khác, bà còn hành hạ các nhân viên tiếp dân với hơn 8.000 đơn khiếu nại đủ mọi vấn đề.

Min–Jae anh chàng tiếp dân mới với vẻ ngoài nghiêm túc, đĩnh đạc đã được thông báo trước về cụ bà Ok-Boon nên cũng chuẩn bị sẵn tâm lý để đối diện. Mỗi khi bà ngoại quái chiêu xuất hiện thì cả văn phòng trở nên nháo nhào nhưng Min–Jae lại vô cùng bình thản đón tiếp. Từ những ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp ban đầu, bà Ok-Boon bỗng thay đổi 180 độ khi chứng kiến tài bắn tiếng Anh như gió của Min-Jae. Ở cái tuổi gần đất xa trời, bà vẫn cố gắng thuyết phục Min-Jae dạy tiếng Anh cho mình. Những tưởng đó chỉ là sở thích bốc đồng của bà già tinh quái, nhưng ẩn chứa sau đó là câu chuyện dài đầy xúc động, bóp nghẹn trái tim người xem. Bà và hàng trăm nghìn người phụ nữ khác đã từng là nô lệ tình dục, là công cụ giải khuây cho lính Nhật trong Thế chiến thứ II. Vì xấu hổ bà giấu nhẹm mọi chuyện trong quá khứ, nhưng sau khi hay tin người bạn thân của mình mắc chứng Alzheimer, bà đã quyết tâm dùng chút sức tàn của mình để đấu tranh giành lấy công lý, nói cho cả thế giới biết sự thật bằng ngôn ngữ chung là tiếng Anh.

Phần lớn thành công của tác phẩm nhờ vào nữ diễn viên kỳ cực Na Moon Hee

Na Moon Hee – ngôi sao của màn bạc xứ kim chi đã quá quen thuộc với hình tượng người bà trong các bộ phim tình cảm gia đình, sự tái xuất lần này cùng Tiếng Anh là chuyện nhỏ lại một lần nữa khiến khán giả phải ngưỡng mộ vì diễn xuất của nữ diễn viên. Mặc dù đã ở độ tuổi ngoài 70, nguồn năng lượng trong bà vẫn không hề hao hụt khi xuất hiện trên màn ảnh. Na Moon Hee đã rất thành công khi khắc họa hình ảnh một cụ bà cô đơn quái chiêu kì dị, nhưng tràn ngập yêu thương và một trái tim mạnh mẽ. Bà có thể khiến khán giả cười ngất khi cùng trai trẻ Min-Jae vào bar để giao tiếp với người nước ngoài, thì cũng ngay tức khắc lấy đi nước mắt khi tiết lộ thân phận thực sự của cuộc đời mình và rồi hình ảnh bà phát biểu tại tòa thị chính bằng tất cả tâm huyết để đòi quyền bình đẳng đã khiến tất cả mọi người phải ngã mũ thán phục.

Bộ phim nhắc lại những hậu quả của chiến tranh như một lời nhắc nhở cho thế hệ hiện tại và tương lai phải biết cách gìn giữ hòa bình mà bao đàn anh đi trước đã đổ xương máu để có được, từ đó trân trọng, đồng cảm, chia sẻ với những người phụ nữ là nạn nhân của tội ác năm xưa. Bình dị, gần gũi và thấm đẫm tình người, chính những tình tiết xoay quanh nhân vật Ok-Boon đã khiến một bộ phim khai thác đề tài nhạy cảm, nặng nề trở nên dễ tiếp thu hơn.

Rate this post

banner-dn-cosmetics

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*